Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2021

TRUYỆN.. CHƯA ĐẶT TÊN (1)


Sau mấy tháng huấn luyện tân binh ở tiểu đoàn 6, mình về Ban chính trị trung đoàn và gặp nó, biết nó từ đấy. Đó là tháng 6 năm 1983. Nó tên là Hồng Quang, nó không cao có thể gọi một cách rất khiêm tốn là lùn, mà lùn là phải, nhõn” mét năm ba”. Lùn thường là béo và da đậm màu bánh mật, gọi là da đen cũng được mà là đen giòn chứ không đen xỉn . Nhưng mà nó có duyên lắm ạ, cái duyên khó tả thành lời, duyên từ cái núm đồng tiên và hàm răng trắng, nụ cười tươi đến giọng nói, cái liếc mắt, ánh nhìn.
Quang đã có vợ, vợ Quang mỏng mày hay hạt, mà cao hơn nó là cái chắc. Vợ Quang cũng chăm viết thư cho chồng, chữ to như con gà mái ghẹ, thư nào cũng mở đầu: “Anh Hồng Quang yêu mến của “nòng” em”.
Quang là thuyết minh phim của đội chiếu phim của Ban tuyên huấn, giọng như Minh Trí (một phát thanh viên truyền hình nổi tiếng thời ấy). Nó thần tượng Minh Trí nên đổi luôn tên từ Hồng Quang thành Minh Quang.
Thời xa xưa ấy chủ yếu là phim Liên Xô, mà nhiều phim có cái đoạn nam nữ yêu nhau, đối thoại của đôi trai gái, nó uốn giọng diễn tả như thật. Lính trung đoàn và các cô gái bản mê tít.
Vốn là giáo viên văn lại có năng khiếu ghép vần, nên Quang cũng ước mơ cháy bỏng là nay mai thành nhà thơ nổi tiếng. Đêm về, trên sạp nứa, dưới mờ mờ tỏ tỏ của ánh đèn dầu, nó làm thơ, mà là nằm phủ phục để viết thơ nhé. Nó chăm viết và cũng chăm gửi cho các báo từ tỉnh đến trung ương. Hồi ấy Quang có bài thơ “Những cánh thư xanh” được đăng trên báo Tiến Phong. Nó khoe cả Trung đoàn, oách thật dù Biên tập viên đã sửa quá nửa.
Quang có máu văn nghệ sĩ, mà thường là các ông nhóm máu này lại máu gái và sát gái thuộc hàng cao thủ và nó cũng không là ngoại lệ..Hình như có tý tươi mát nó mới ra thơ ra văn, nó mới khơi nguồn sáng tạo, nó mới lai láng, thống thiết, lâm ly..
Ấy chính là do Minh Quang máu gái nên mới có chuyện này.
Ban tuyên huấn đóng quân ở một bản người Tày tên gọi Na Say, Người Tày vùng này có nhiều lễ hội và tập tục không nơi nào có
Nổi tiếng và độc nhất vô nhị là có Tết cá. Tết cá được tổ chức vào ngày 9/9 âm lịch. Vào ngày này, nhà giàu hay nghèo, nuôi cá hay không nuôi cá đều chế biến các món ăn từ cá. Nào là cá nướng, cá hấp, cá ăn sống gọi là ăn gỏi .. và có cả món bánh chưng nhân cá.
Độc đáo nhất là có lễ hội đua cá. Cứ đến ngày Tết cá là hầu như đứa trẻ nào trong bản cũng được bố mẹ bắt cho một con cá, chủ yếu là cá chép ruộng to bằng 3 đầu ngón tay gần bằng cái dép của trẻ lên 3 lên để mang ra suối đua cùng bạn bè. Lấy một sợi chỉ buộc một đầu lên vây cá để dễ dàng lai dắt, điều khiển ở dưới suối, một đầu buộc một bè làm bằng cây cỏ lau nhằm đánh dấu và là vật trang trí. Cu nào có cá vô địch bố mẹ hể hả cả năm
Gái Tày Na Say đẹp lắm. Hình như cứ ở đâu có chữ Say là có gái đẹp. Cái đẹp của gái miền sơn cước khó tả, đẹp khỏe khoắn, đẹp tinh khôi mà dân dã, nước da trắng hồng mà mặn mà với sắc xanh của cái váy dài chấm gót với búi tóc vấn cao.
là nơi nhiều suối lắm khe, lại chẳng có cầu cống gì, bản nọ sang bản kia cứ phải vén váy mà lội. Mùa mưa, nước suối dâng cao lính ta cứ trố mắt nhìn cách các em gái bản vượt suối.
Chậm rãi, từ từ ,từng bước.. các nàng vén váy từ bờ ra đến giữa dòng, nước ngập đến đâu thì vén váy cao lên cho đến khi nước ngập quá ngực..rồi sau đó buông dần cho đến khi sang bờ bên kia váy lại dài chấm gót..
Nước suối không được trong nên cứ mờ mờ ảo ảo..nhưng cũng đủ hoa mắt cả lính trẻ lính già.
Người Tày ở Na Say có cái luật, cái lệ hay lắm. Cũng phải nói ngay và luôn là luật lệ từ những năm 80 về trước. còn bây giờ có tồn tại không thì mình không biết..Trai gái yêu nhau về báo với cha mẹ, hoặc là do mai mối, nhà trai sang nhà gái giạm ngõ và để đấy 3 năm sau mới được cưới. Trong ba năm cứ mỗi độ tết đến xuân về chàng trai lại phải lo cái lễ cho cái nhà mà ba năm nữa nó mới cho dẫn con gái nó về làm vợ. Mà lễ phải đủ 3 con gà trống thiến, ba con cá chép to bằng cái dép nhựa Tiền Phong số 42 và 3 dẻ sườn lợn đực. Gọi là 3 dẻ sườn nhưng thực ra là một tảng thịt như một khoanh tròn được cắt từ lưng đến bụng con lợn đủ hai bên 6 dẻ sườn. Lo được cái lễ nhiều nhà cũng phải khóc ra tiếng Mán.
Nhưng mà ác nhất, khốc liệt nhất là thế này. Trong ba năm chờ cưới, cấm tiệt chàng và nàng gặp nhau, cấm thể hiện tình cảm dù chỉ là cái nắm tay vội vàng chứ đừng nói gì ôm ấp.. Đôi nào vi phạm trưởng bản bắt được phải ngả trâu phạt vạ. Nhưng mà con gái lại thoải mái được phép đi chơi với thằng nào cũng được trừ cái thằng nay mai nó là chồng mình. Trọng nữ khinh nam đến thế là cùng.
Cũng từ cái luật ấy mà nhiều đám cưới, khi chú rể đến đón dâu đón cả “trống cái” về nhà. Người Kinh mà thế thì nguy to, có khi hai họ dàn trận đánh nhau không sứt đầu thì cũng mẻ trán.
Nhưng ở dây thì khác, không vấn đề gì , nhà trai và cả chú rể cười phớ lớ, có gì đâu vui mà, ta vừa đón trâu còn đón cả nghé nữa nhé. Nhân văn, nhân văn đến thế là cùng. Ừ mà cũng phải, con nào chả là con, con nào chả giống bố, vấn đề bố nó là thằng nào thì không ai tò mò làm gì. Thế nó mới hay mọi nhẽ..
Có một cái quán nước ở chợ phiên. Chủ quán là một bà già ngoài 60 có tên là Mát. Quán nước thì cái nào chả giống cái nào, ấy thế mà quán bà Mát lúc nào cũng tấp nập sắc lính vì bà Mát có cô con gái tên Mẩy.
Cô Mẩy đẹp lắm.. đẹp theo kiểu vừa núi rừng hoang dã vừa cổ điển, kiểu khuôn trăng đầy đặn, chúm chím e ấp như hoa mới nở. Hơn đứt mấy cô người mẫu bây giờ chỉ được cái chân dài chứ cổ thì ngẳng miệng ngoác đến mang tai, gớm chết..
Thôi, status này dài quá, mai biên tiếp. Trốn vợ, ra quán nước đầu ngõ làm điếu thuốc lào, hóng chuyện hè phố vậy…Tiện thể Post cái tranh gái út nhà mình vẽ cách đây vài năm

TÀ LÙNG VÀ..MỘT CHUYỆN VU

  Tháng 3 năm 2011, mình đến Thị trấn Tà Lùng, Phục Hòa, Cao Bằng. Đoàn ĐH Nông Lâm có TS Nghiêm Xuân Hội (Hiệu trưởng),Ths Đinh Thanh (Tp TCKT), TS Nguyễn Vượng (Tp khảo thí), Anh Ngô Văn Phê (Phó Phòng HCTC), Anh Nguyễn Hòa (Chủ tịch Công đoàn),Ths. Nguyển Đức (Trưởng khoa SPKT) và Phùng Gia Hưng, Tất nhiên ngưới cầm lái vĩ đại là Hà Bá Tiếp. Trong chuyến đi này mình và Anh Ngô Văn Phê có một kỷ niệm vui, rất vui (sẽ viết ở đoạn cuối của bài này).

Từ TP Cao Bằng đến Tà Lùng khoảng gần năm chục cây số, đi theo QL 3, và Cửa khẩu Quốc Tế Tà Lùng là điểm cuối của QL 3.
Cao Bằng là đất địa linh nhân kiệt và không phải ngẫu nhiên mà Bác Hồ chọn Cao Bằng làm căn cứ địa khi người về Tổ quốc năm 1941.
Nhà Mạc tồn tại 84 năm với 3 đời vua ở đất Cao Bằng. Nhà Mạc đã đưa lên Cao Bằng nguyên cả kỷ cương nề nếp thời còn trị vì ở kinh đô Thăng Long. Sử cũ chép lại, nhà Mạc đã mở trường quốc học, mở khoa thi, thu phục nhân tâm, mở đường xá, lập chợ, sửa sang thành quách,xây các thành mới nơi hiểm yếu, chiêu binh luyện mã.
Gần một thế kỷ, Nhà Mạc đã để lại những dấu ấn không hề nhỏ ở đất Cao Bằng cả về kinh tế chính trị, văn hóa, giáo dục, nghệ thuật và ẩm thực.
Giới thiệu sơ qua về Tà Lùng. Tà Lùng là một thị trấn thuộc huyện Phục Hòa cũ, nay là Quảng Hòa tỉnh Cao Bằng. Cái tên nghe là lạ, chính cống âm tiếng Nùng, Nghĩa của Tà Lùng phiên ra Việt ngữ là thung lũng của dòng sông.Ấy là mình suy ra thế, vì “Tà” là Sông, “Lùng” là thung lũng. Thực tế Tà Lùng là thung lũng lưu vực sông Bằng Giang.
Sau 8 năm cố thủ ở Tà Lùng, Phục Hòa. Mạc Kính Vũ, vị vua cuối cùng của nhà Mạc bị nhà Lê tiêu diệt (Năm 1667). Vì thế xưa kia Tà Lùng còn có tên là Quy Thuận có nghĩa là vùng đất nhà Mạc quy thuận nhà Lê. Trên đất Tà Lùng có thành nhà Mạc, có đền vua Lê, những di tích gắn liền với lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc.
Hàng năm Tà Lùng có lễ hội Háng Sléng tổ chức vào ngày 18 tháng 3 âm lịch cầu cho mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, nhà nhà ấm no hạnh phúc..
Tà Lùng là cửa khẩu quốc tế chính ở Cao Bằng, bên kia là cửa khẩu Thủy Khẩu, Quảng Tây, Trung Quốc.
Tại bản Phia Khoang dưới chân núi Phia Khoang, cách cửa khẩu Tà Lùng gần 1 km, Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã xây dựng Chùa Trúc Lâm Tà Lùng.
Giữa những năm 90 của thế kỷ trước, Trường mình có mở lớp cán bộ nông vụ, hướng dẫn kỹ thuật trồng, bảo quản cây mía, tạo vùng nguyên liệu cho nhà máy đường.
Đến thăm Nhà máy đường Phục Hòa.
Sau khi dẫn đi tham quan dây truyền nhà máy (tất nhiên là của Tàu), Ban Giám đốc nhiệt tình giữ lại để giao lưu, có nghĩa là ra quán uống rượu. Người vùng cao vốn mến khách, dĩ nhiên không thể chối từ. Hai anh Trưởng phòng kỹ thuật và trưởng phòng kinh doanh (tên Hòa) có con là sinh viên của trường cùng tháp tùng Ban Giám đốc tiếp khách.
Đặc biệt ấn tượng là em Phó Giám đốc người Nùng tên là Nông Thị Nậu. Đã trắng trẻo, đã xinh xắn, đã mũm mĩm lại uống rượu thì thôi rồi. Nghe đâu có lần em đã uống hết một xải tay.. bát rượu đầy. Có nghĩa là rượu rót ra bát để trên bàn, em dang tay, em xòe tay, em ướm tay em đo, từ ngón giữa tay phải đến ngón giữa tay trái, bao nhiêu bát em lần lượt uống hết.. Mà em cao trên mét sáu nhé, các mày râu tròn mắt khiếp sợ và cung kính bái phục.
Anh Đinh Thanh tếu táo: - Em “Lông” thị “ Lậu” ơi, Em “Lậu ơi”, anh người Lam định “ lên” “lói” ngọng Thế là em Lậu cười và em phạt anh Thanh ba chén đầy có ngọn.
Một mình Em Lậu đủ sức quật ngã một giàn hảo thủ Nông Lâm vốn cũng là cao thủ, cũng anh hùng hảo hán trong “tửu trận”.
Một trận rượu say, say bí tỷ, say bò lê bò càng, may mà chưa bị “cho chó ăn chè”. Nào đã hết, sau cuộc rượu ở quán là pha 2, nghĩa là đi hát Karaoke, nghĩa là tiếp tục lại bia lại rượu.. Ngẫm lại, về khoản rượu, mình phục mình quá cơ.. Nhưng cũng phải nói nghỉ hưu mới thấy tai hại, cái hậu họa của những cuộc rượu thời còn công tác. Có hối thì cũng đã muộn, quá muộn..
Đêm ấy Ngủ lại Tà Lùng
Mình cùng phòng với anh Ngô Văn Phê.
Phác họa mấy nét về anh Phê.
Anh người chính gốc Hưng Yên. Họ Ngô dòng dõi Ngô Thì Nhậm, Ngô Thì Sĩ đất Hà Đông. Hiền lành, trầm tính, kín đáo, ít nói, thông minh và tốt bụng nói ngắn gọn về anh Phê là như vậy. Anh Phê là một trong số các anh ở Nông Lâm mà mình đánh giá rất cao về chỉ sô IQ. Anh Phê được mênh danh cao thủ số 1 trong uống rượu và cao thủ tốp 3 làng cờ tướng ở khu vực.
Anh Phê vốn là bộ đội chuyển ngành đi học. Nói thêm anh đã trải qua 7 vùng chiến thuật trong chiến tranh chống Mỹ, gần chục năm làm chuyên gia nông nghiệp ở Senegan. Anh được chính phủ Senegan tặng Huân chương hữu nghị vì đã hướng dẫn và chuyển giao thành công công nghệ làm.. cối giã gạo như của Việt Nam đã có từ thế kỷ thứ 3 sau công nguyên.
Trong vùng vẫn lan truyền câu này: Bích Sơn có anh Tỉnh chưa uống rượu đã say, Nông Lâm có anh Phê uống rượu say mà vẫn tỉnh. Hơn ba mươi năm cùng công tác, chưa bao giờ mình thấy anh Phê say rượu. Uống rất thong thả, rất nhấm nháp, rất nho nhã, ai mời cũng uống và anh đã mời ai thì khó mà từ chối. Anh xứng đáng là người đặc trách việc tiếp khách của trường.
Anh chị Phê Toan có 2 cháu gái vừa xinh vừa ngoan vừa giỏi, hai thằng rể cũng giỏi cũng ngoan. Rể cả, tên Hòa hiện nay kế nghiệp bố vợ, đảm nhiệm Phó phòng Tổ chức hành chính. Cu này hóm đáo để. Có lần nó lịch kịch tha đến môt lô một lốc… lồng chim chào mào tặng bố vợ. Nó hàm ý là nhà bố vợ thiếu chim .. nó tặng chim để vui cửa vui nhà.
Trong một cuộc rượu ở nhà bố vợ, hai thằng con rể đồng thanh ý kiến với thân sinh ra vợ chúng nó như thế này: - Về khoản uống rượu chúng con phục bố sát đất, nhưng cái khoản đẻ con thì..Nói bỏ lửng, ý chúng nó là chê anh Phê đẻ toàn con gái. Mà cũng hay, anh Phê nhõn 2 đứa đái ngồi. Có cái lạ là con gái lớn 2 thằng cu, con gái út cũng 3 thằng cu. Có nghĩa là Anh Phê có 5 đứa cháu ngoại, đái đứng nghiêm chỉnh, chim cò rất hoành tráng, như ông ngoại.
Gớm cứ tinh tướng, rồi xem mai này hai ông có sướng bằng bố vợ các ông không? Có phúc mới đẻ được hai con gái nhé. Con gái nó ngoan nó giỏi khỏi lo xì ke ma túy, khỏi lo đấm đá rượu chè, lại chả phải lo nhà lo đất, có mà sướng cho đến lúc chêt.
Quay lại chuyện ở Tà Lùng.
Về phòng khách sạn, anh Phê kêu đau lưng, buồn tay mỏi gối. Mỏi là phải, gần 400 trăm cây số chứ ít đâu, đường miền núi đèo cao dốc đứng ngoằn ngoèo. Vượt qua những đèo cao có tiếng ở phía Bắc, nào là Đèo Gió, Mã Phục, Khau Chỉa..
Rượu say nên máu liều nổi lên, trời cũng bé bằng cái vung. – Để em gọi vài em lên mát xa cho bác nhé.
Xuống lễ tân, bà chủ khách sạn béo tròn béo trục, mắt là dăm liếc sắc lẹm: Có ngay, có ngay, đảm bảo chuẩn hoa rừng, rau sạch...
Cửa phòng bật mở, hai bông hoa rừng ập vào. Ối trời ơi, hai cái mặt phấn son lòe loẹt, váy áo người Nùng màu chàm. Eo bánh mì, tay to bằng chân mà chân to như cây chuối rừng, bàn chân xòe như cái quạt. Mà hình như bàn chân bàn tay còn dính ít đất rừng. Ngữ này nó tẩm quất chắc không gãy vài cái dẻ sườn thì cũng nghẹo cổ.
Đúng là hoa rừng rồi, có điều một hoa tươi, một hoa héo. Có nghĩa là một nàng chừng 16 tuổi, nàng kia dễ đến gần bốn chục, mặt có nét hao hao giống nhau, chắc không phải mẹ con thì cũng là bà cháu. Mùi nước hoa rẻ tiền lẫn mùi chàm nó nồng , nó gây gây khó tả.
Mình ra lệnh: - Kính mời hai bà cháu vào tắm rửa cho sạch sẽ để hành nghề..(không tắm rửa sạch sẽ bố ai mà chịu nổi).
Đến tiết mục chọn hàng. Mình có ý kiến:
- Bác nhiều tuổi hơn em, nhường bà bốn chục có nhiều kinh nghiệm nó đấm bóp cho bác. Còn cái đứa còn thò lò mũi xanh kia em đành dùng tạm vậy.
- Ấy, ai lại thế. Theo triết học phương Đông, triết học Tàu, Đàn ông là dương, đàn bà là âm, nhiều tuổi là dương, ít tuổi là âm. Tớ nhiều tuổi hơn chú là dương, chú ít tuổi hơn tớ là âm. Âm dương phải cân bằng, phải hỗ căn, tương sinh tương khắc, do vậy con bé ít tuổi để tớ, còn nhường chú cô nàng bốn chục.
Khiếp quá lại còn dẫn triết học vào cái khoản mát xa nữa chứ. Anh Phê vốn dễ tính mà sao cái khoản nãy kỹ tính thế . Tất nhiên mình không đồng ý.
Sau một hồi tranh cãi, không thỏa thuận được, hai anh em quyết định giải tán. Thôi không mát xa mát gần gì nữa, chấp nhận mất toi trăm bạc cho hai bà cháu nhà nó.
Để hòa giải, hai anh em làm vài chai bia và ngủ ngon cho đến sáng.
P/s: Mọi chi tiết đều có thật, riêng cái đoạn mát xa không thành là hư cấu. Có Anh Phê làm chứng.
Thêm một chi tiết: Hàng nhãn ven đường của trường Nông Lâm có nguồn gốc Hưng Yên chính cống do anh Ngô Văn Phê và Anh Nguyễn Văn Nguyệt đưa lên và chỉ đạo trồng từ đầu những năm 90 của thế kỷ trước.

MIỀN TÂY 1

 Đúng rằm tháng 7, sáng sớm tại 190 Pasteur, Quận 3, TP. HCM, trụ sở của Công ty du lịch Viettravel, khách du lịch lục tục tay xách nách mang đón xe đi tour. Đủ các loại tour, Đà nẵng, Nha trang, Đà lạt, Miền Tây rồi Phú Quốc, Côn Đảo..Tuor đi miền Tây gọn nhõn 13 người ngự trên xe xe Hyundai County Limousine 29 chỗ tương đối sang trọng. Tất nhiên là nhà cháu đi tour miền Tây. Cậu hướng dẫn viên tên Đức vữa chẵn ba mươi, đẹp trai tương đối hoạt ngôn, quê gôc Tiền Giang, giọng miền Tây nhà cháu nghe cũng không thấy lọt tai lắm. Người cầm lái “vĩ đại” tầm tuổi U50, thấp đậm, ít nói nhưng lái cực kỳ cẩn thận

Đoàn có 13 khách gồm sáu cặp lẻ một. có 3 cặp vợ chồng, một đôi bạn gái mà là gái già (hai bá í một người 69 và một 71 ạ, cả hai vốn học sinh miền Nam và nguyên phóng viên Truyền hình TP Hồ Chí Minh), một cặp bố vợ con rể, bố vợ tên Tiền, 68 tuổi, cao gầy hơi lòng khòng, nguyên Giám đốc ngân hàng, mới bán nhà ở TP Thái Bình vào mua nhà ở Quận 2. Nhà có 2 con gái đều làm Ngân hàng ở SG. Gái lớn cử chồng tên Tiến tháp tùng bố vợ
Đặc biệt có một cặp, tạm gọi là nhân tình, hoặc là du lịch mang theo hàng xách tay, đôi này hay lắm ạ, đợi nhà cháu kể sau..
Cái ông thuộc diện lẻ một tên Sĩ, họ Nguyễn Sinh, Đại tá tuyên huấn về hưu, nhà Kim Liên, Nam Đàn (ngay sau nhà cụ Hồ), vào Sài gòn chơi và con gái bonus chuyến du lịch. Cha này bằng tuổi nhà cháu, nhưng cao to, tác phong con nhà binh, đi du lịch vẫn giầy đen, đóng thùng đóng bộ nghiêm chỉnh. Nhà cháu gọi trịnh trọng là Đại tá Sĩ.
Đôi nhân tình ngồi ngay hàng ghế trước nhà cháu. Người đàn ông áng chừng trên thất thập, béo lùn, bụng phệ ,da nâu, điệu bộ, nói năng y chang Việt Kiều, bởi vì chả là Việt Kiều thật. “Chả” Tên “Mai Cồ Đạt” (Michael Đạt) định cư ở San Jose, California gần Silicon valley. Thôi cứ gọi tên là Cồ cho gọn. Cồ vốn là Đại úy Tâm lý chiến thời Ông Thiệu, di tản trước 30/4/1975. Mãi đến năm 1992 mới được về Việt Nam. Cồ nói năm nào cũng về Việt Nam chừng 2 – 3 lần..chỉ đi du lịch.
Người đàn bà, không! phải gọi là cô gái vì chỉ cỡ hơn đôi chục cái xuân sanh thôi ạ tên Ngọc Phượng, quê Gò Công. Gớm, con cái nhà ai mà xinh thế, môi son, da trắng, mà trắng nõn trắng nà, chân dài cứ gọi là miên man (Đúng thật con gái cứ đệm là Ngọc cô nào cũng xinh, Ngọc Trinh chẳng hạn)..Đã xinh đã trằng nó lại chơi cái áo hai dây và mini juyp..sexy , sexy quá ạ. Chả biết nó xức hay xịt nước hoa loại gì mà thơm thế chứ, cứ nôn nao hết cả mũi làm cả xe cứ lâng lâng thế nào í. Người đẹp chân dài nó lợi thế đấy, mình phải bỏ tiền đi du lịch, nó vừa được đi chơi không mất tiền lại còn được mang tiền về, nghe đâu chừng mấy ngàn đô cho 5 ngày.. Mà cũng xứng đồng tiền bát gạo vì Phượng nó chu đáo lắm ạ, chăm chút Cồ từng li từng tý, lên xe xuống thuyền, đi tham quan các điểm vẫn cặp nhau.. đến bữa Phượng gỡ cá nhặt xương cho Cồ, chốc chốc lại khăn lạnh âu iếm lau mép cho Cồ.. chu đáo chu đáo quá. Được cái Ngọc Phượng tính cũng thảo lắm ạ, khi đến Chùa Dơi Sóc trăng, nó móc túi của Cồ mua nửa xe dừa Xiêm mời mọi người. Cháu nó khéo mời, cả nể mấy ông uống nhiều, dọc đường xe phải dừng liên tục .. Ai ngờ lại có biến, thế này ạ:
Đêm đầu tiên đoàn nghỉ tại Cần Thơ (Khách sạn 4 sao Dong Ha Fortuneland Hotel). Sau bữa tối, mọi người kéo nhau ra bến Ninh Kiều, biểu tượng cho nét đẹp thơ mộng bên bờ sông Hậu của Tây Đô, nhưng cặp “Cồ Phượng” không đi.
Sáng hôm sau, mọi người tập trung lên xe,thấy mỗi Phượng mà chưa thấy Cồ đâu, mọi người hỏi, Phượng lảnh lót: - Giề rồi, “ổng” giề Sè gòn rồi. “ổng” quên mang Viagra, cả đêm qua chỉ “mở ra đậy lại”, đến 4 giờ sáng cáu quá “ổng” gọi taxi giông Sè gòn rồi. Bất ngờ, bất ngờ quá..
Đêm thứ 2 đoàn nghỉ tại Khách sạn Mường Thanh Cà Mau, ngẫu nhiên, phòng Đại tá Sĩ gần phòng Ngọc Phượng..Sáng hôm sau, cặp Sĩ Phượng xuống cuối cùng, lên xe nhà cháu hỏi Đại tá Sĩ: - Sáng nay chạy mấy cây số? (chả là buổi sáng ở Cần Thơ, Sĩ khoe sáng dậy sớm chạy tám cây số). Sĩ nói giọng yếu hẳn: Có mà chạy..
Ps: Ảnh chụp ở rừng đước Cà Mau, nhà cháu liếc vội cháu Ngọc Phượng tạo dáng trên cầu khỉ, bị mẹ chồng của cô con dâu véo đùi.. bây giờ vẫn còn tím..

MIÊN TÂY 2

 

Anh chị Chánh Nghĩa là một trong 3 cặp vợ chồng cùng đi tour miền Tây với nhà mình hồi tháng 7. Anh Chánh 74 tuổi, cao gầy, hơi lòng khòng, da trắng xanh, khuôn mặt nhẹ nhõm với cặp kính lão như ông giáo về hưu. Chị Nghĩa kém chồng 10 tuổi, người tầm thước hơi mập, da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu, thoáng buồn. Nhìn cách nói năng, cư xử của anh chị với nhau và với người khác để lại ấn tượng anh chị là người lịch sự, có học thức. Thực sự đôi vợ chống già xử sự với nhau theo kiểu “tương kính như tân”. Anh Chánh rất “ga lăng”, mấy cậu Porter khách sạn, các cháu chạy bàn ở nhà hàng, mấy em ca sĩ của ban nhạc sống tại các nhà hàng khu ẩm thực đều được anh “boa” tiền. Đến chợ nổi Cái Răng anh mua cả mớ trái cây các loại mời cả đoàn.

Đây là lần đầu tiên mình tiếp xúc lâu đến vậy với một cặp vợ chồng người miền Nam. Gần một tuần, mỗi ngày cùng ăn 3 bữa, cà phê, giải khát, cùng ngồi xe, cùng vui chơi thăm thú từ rừng đước, biển xanh cát trắng đến nhà thờ, nhà cổ, chùa chiền nơi phố thị và cùng ngồi thuyền lướt trên sông Tiền, sông Hậu đầy nắng và gió. Mọi người cũng cảm thấy gắn bó, thân tình. Anh Chánh là người già nhất, chân tay có vẻ yếu ớt chậm chạp, trong suốt chuyến đi mình hay giúp anh lúc lên xe, xuống thuyền, và đóng vai photographer cho anh chị Trong bữa ăn, bà xã mình cũng tỏ ra quan tâm tới 2 người. Có vẻ anh chị cũng đôi chút thiện cảm với vợ chông nhà mình và cũng dễ giãi bầy tâm sự, tâm tư, gia cảnh.
Anh Chánh tốt nghiệp Đại học Văn khoa Sài Gòn,vào lính làm phóng viên báo Tiền Tuyến (tờ báo của quân lực VNCH) cấp bậc Đại úy nhưng có viết bài cho Điện tín, Tin Sáng là tờ báo đối lập. Anh nói thời đó có chơi với một số nhà văn như Nguyễn Ngọc Ngạn, Nhã Ca, Mai Thảo, Duyên Anh.. Tháng 5/1975 anh bị đưa đi tập trung cải tạo 8 năm ở Trại Ba Sao, Hà Nam nơi bây giờ có chùa Tam Chúc nổi tiếng của ông Xuân Trường. Năm 1981,Vợ anh bán nhà đưa 2 con vượt biên,chẳng may gặp bão lật thuyền, xác bị sóng biển xô dạt vào bờ biển Mã Lai.
1983 về Sài Gòn anh bơ vơ, ngơ ngác không nghề nghiệp, không nhà cửa, không gia đình, anh em ly tán.
Anh Chánh bộc bạch: Tui đã đi đến cùng cực của sự tuyệt vọng và đã nhiều lúc nghĩ đến cái chêt, may Trời, Phật còn thương run rủi cho tôi gặp Nghĩa, bà xã tui bây giờ.
Chị Nghĩa là em út của người bạn thân của anh Chánh, một thiếu tá Thủy quân lục chiến và cũng là bạn tù ở trại Ba Sao, Vị thiếu tá xấu số này đã rời bỏ cõi trần sau cơn sốt rét ác tính. Sự kiện 30/4 xảy ra khi chị Nghĩa đang là Sinh viên trường Luật, dở dang truyện học hành chị buôn bán vài thứ tạp hóa lặt vặt. Gặp lại anh Chánh, Chị thương, cưu mang và nên duyên. (Riêng cái khoản mục này chất liệu đủ viết một tiểu thuyết ngôn tình..)
Có mấy món trang sức của chị Nghĩa, gom góp vay mượn thêm được chừng 2 cây vàng, chỉ đủ tiền chung chi cho 1 người vượt biên (Có nghĩa là anh chị cũng đã có ý định đi tìm cuộc sống mới). Vài đêm mất ngủ anh chị quyết định bỏ Sài Gòn, lên huyện Chơn Thành, Sông Bé (nay thuộc Bình Phước) mua 2 công đất lập nghiệp. Chẳng ai ngờ chàng sinh viên văn khoa thư sinh xưa kia lại trở thành lão nông tri điền đúng nghĩa. Cuốc bới cỏ tranh đến đâu trồng lúa và cà phê, trồng tiêu và cây điều tới đó.
- Tui trồng cà phê xen trong vườn điều và trồng tiêu leo trên thân cây điều. Nhờ Trời Phật, trồng tiêu, điều mà chẳng “tiêu điều”, trúng mấy mùa cà phê, tiêu, điều tui trả hết nợ còn có của ăn của để.
May mắn nữa là đất của anh chị bám mặt đường Quốc lộ 14 chừng trên 400 m, “sốt đất” xẻ ra bán thu bộn tiền. Những năm 2000 chị về Sài Gòn đầu tư Bất động sản, trúng vài mánh lớn, tài sản giờ có dăm biệt thự ở Phú Mỹ Hưng, mấy căn ven sông Sài Gòn, lại có vài biệt thự sang trọng, cao cấp Sol Villas.. sơ sơ cỡ trăm tỷ. Anh chị không có khoe mà nghe anh chị trao đổi giao dịch với mấy cháu môi giới thuê nhà, kinh doanh bất động sản mà biết…Mình phục quá, giàu có cỡ đó mà vẫn nói năng mực thước, khiêm nhường hết mức..
Anh Chánh nói giờ kinh tế đỡ đỡ chút, hàng năm vợ chồng tui đi du lịch cho biết đây biết đó.. Có điều lạ là dù đi nước trong, nước ngoài nhiều lần cả Âu cả Á ấy vậy mà anh chị chưa từng đến Hạ Long, Sa Pa, Tam Đảo. Mình nói Anh chị nên ra Bắc một chuyến, thăm thú vài nơi rồi gắng đến Ba sao, Tam chúc.. Anh Chánh cười nhẹ ..ờ ờ.
Kết thúc chuyến du lịch, chia tay anh chị Chánh Nghĩa tại 190 Pasteur. Anh Chánh quàng vai ôm mình một cách thân tình, mình hẹn anh chị ra Bắc nhớ điện cho em nhé. Chị Nghĩa nắm tay mình khẽ nói: Tháng trước mới phát hiện Anh Chánh bị K..Trời.. lại có một nốt trầm trong cuộc đời anh Chánh! (8/2019)